|
HỘI THẢO QUỐC TẾ VỀ SỬ
THI
TỔ CHỨC TẠI BUÔN MA THUỘT
Phan Thu Hiền
Hội thảo Quốc tế về Sử thi, do Viện Khoa học Xã hội
Việt Nam và Ủy ban Nhân dân tỉnh Đắc Lắc phối hợp tổ chức, đã diễn ra tại Khách
sạn Đam San, thành phố Buôn Ma Thuột từ ngày 23/10 đến ngày 26/10 năm 2008.
Tham dự Hội thảo có
nhiều giáo sư, nhà nghiên cứu sử thi tiêu biểu của Việt Nam và Ấn Độ, Trung Quốc,
Đài Loan, Nhật Bản, Thái Lan, Lào. Một số nhà nghiên cứu từ Pháp và Campuchia
tuy không tham dự nhưng cũng gửi báo cáo. Tất cả có 37 báo cáo.
Liên quan đến sử thi
Việt Nam, các báo cáo trong Hội thảo tập trung vào việc tổng kết quá trình sưu
tầm, nghiên cứu, truyền dạy sử thi, đặc biệt giới thiệu gia tài đồ sộ các sử
thi Tây Nguyên mới được phiên âm, biên dịch, xuất bản (trong Dự án cấp Nhà nước
từ cuối năm 2001 đến cuối năm 2007); xác định vị trí của sử thi Việt Nam nói
chung và sử thi Tây Nguyên nói riêng trong phối cảnh khu vực và thế giới. Thu
hút nhiều sự quan tâm là các báo cáo: “Quá trình sưu tầm và nhận thức lý luận đối
với sử thi ở Việt Nam”
(GS.TS. Nguyễn Xuân Kính), “Tính thống nhất và đa dạng của sử thi Tây Nguyên” (GS.TS.
Ngô Đức Thịnh), “Số phận của sử thi Tây Nguyên trong điều kiện xã hội đương đại”
(GS. Tô Ngọc Thanh)…
Liên quan đến tình
hình sưu tầm và nghiên cứu sử thi ở các nước khác, đáng chú ý là các báo cáo về
lý luận sử thi ở Trung Quốc (GS. Chao Ge Jin), quan hệ giữa sử thi và ca dao tự
sự trường thiên của người Hán (GS. Chen Yi Yuan), hình tượng tuấn mã trong sử
thi Mông Cổ (GS. Ba Meng He, GS. Wu Ren Bi Le Ge), sử thi Ramayana với truyền thông trong văn hóa Ấn Độ đương đại…
Hội thảo đã dành 1
ngày rưỡi để nghe báo cáo và thảo luận. Các báo cáo được trình bày trong 3 thứ
tiếng: Việt, Anh, Trung. Phần thảo luận hào hứng và sôi nổi, thường quá thời
gian quy định. Cuối ngày thứ nhất, khi phố núi đã lên đèn, các đại biểu còn say
sưa với những câu hỏi cơ bản như “Sử thi là gì?”, “Có phải dân tộc nào cũng có
sử thi?”… Trăn trở nhất là làm sao để gìn giữ, truyền dạy sử thi, để chúng vẫn
là những “sử thi sống” (living epic) trong đời sống đương đại?
Chiều ngày thứ hai,
các đại biểu tới buôn Ako Dhong, trong ngôi nhà dài truyền thống của người Ê
đê, nghe cồng chiêng đón khách, gọi Giàng; được già làng đeo cho vòng đồng kết
giao tình nghĩa và chúc phúc; uống rượu cần nồng đượm; nghe hai nghệ nhân hát kể
những trích đoạn từ sử thi Ê đê (có tính cách sử thi anh hùng) và sử thi M’nông
(có tính cách sử thi sáng thế). Không khí vừa xưa xa như thưở nào với tất cả
cái hùng vĩ, uy nghi của đại ngàn sâu thẳm, sự linh thiêng như thể thần linh, tổ
tiên ông bà cùng về trong truyện kể… Đồng thời lại rất hiện đại: sử thi được
trình bày trong 4 thứ tiếng (tiếng dân tộc và 3 lần chuyển ngữ như đã nói ở
trên), các camera truyền hình, máy ảnh, máy ghi âm, bút và sổ tay…hối hả tác
nghiệp.
Ngày thứ ba, các đại
biểu tham quan hồ Lắc, một trong những hồ tự nhiên lớn nhất nước ta, một địa điểm
nổi tiếng được nhắc đến trong nhiều sử thi Tây Nguyên như bối cảnh của những cuộc
giao tranh hào hùng. Ca nô lướt trên hồ rộng giữa buổi mai nắng nhẹ để tất cả
được phóng tầm mắt ôm lấy phong cảnh rừng núi hữu tình và đắm mình vào những tưởng
tượng ngun ngút chiều dài thời gian. Tại Nhà Văn hóa Cộng đồng buôn M’liêng, cồng
chiêng lại vang lên, cần rượu lại nối cuộc vui, vỗ tay theo nhịp trai làng gái
làng nhảy múa và nghe những làn điệu dân ca giao duyên.
Hội thảo Quốc tế về Sử
thi đã thành công tốt đẹp không chỉ như một diễn đàn học thuật nơi trao đổi những
thành tựu giới thiệu và nghiên cứu sử thi mà còn là nơi gặp gỡ, chia sẻ những
giá trị văn hóa đặc sắc của các dân tộc, tạo cơ hội cho sự hiểu biết lẫn nhau, mở
ra những triển vọng hợp tác nhiều mặt trong tương lai.
Nguồn:
Tác giả
|