[quote="GACON"]NGUYỄN THỊ MINH NGỌC (VHH K8)
TÊN ĐỀ TÀI:
[center]VĂN HÓA DU LỊCH TỈNH BÀ RỊA – VŨNG TÀU
TIỀM NĂNG VÀ GIẢI PHÁP KHAI THÁC[/center]

ĐỀ CƯƠNG SƠ BỘ:
1. Lý do chọn đề tài
2. Mục đích nghiên cứu
3. Lịch sử vấn đề
4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
5. Ý nghĩa khoa học và thực tiễn
6. Phương pháp nghiên cứu và nguồn tư liệu
7. Bố cục của luận văn
Chương Một: Bà Rịa – Vũng Tàu trong quá trình phát triển đất nước
1. Khái quát về điều kiện tự nhiên của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
2. Khái quát quá trình hình thành và phát triển tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
Chương Hai: Nghiên cứu tiềm năng văn hóa du lịch tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
1. Giá trị văn hóa du lịch nhân văn
2. Giá trị văn hóa du lịch tự nhiên
3. Đánh giá chung về tiềm năng du lịch tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
Chương Ba: Một số giải pháp khai thác các giá trị văn hóa du lịch tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
1. Hiện trạng phát triển du lịch tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
2. Những giải pháp cụ thể khai thác các giá trị văn hóa du lịch tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu
Kết luận
Tài liệu tham khảo
Phụ lục
ĐỊNH NGHĨA VỀ VĂN HÓA DU LỊCH:
- Đ/n 1 (Trần Quốc Vượng - Tạp chí Nguồn sáng dân gian): Văn hóa du lịch là nói về “dân chí” và “quan chí”, về thế ứng xử của người Việt Nam và các cán bộ công nhân viên các công ty du lịch, khách sạn, nhà hàng…
- Đ/n 2 (Hoàng Anh – báo Quảng Nam): Văn hóa du lịch là khai thác văn hóa để làm du lịch và làm du lịch có văn hóa.
Theo tôi, định nghĩa 2 sẽ là khái niệm chìa khóa quan trọng trong đề tài và tôi sẽ sử dụng chúng trong công trình nghiên cứu khoa học của mình bởi lý do sau:
Ở định nghĩa 1, Trần Quốc Vượng nói văn hóa du lịch là nói về thế ứng xử của người Việt Nam và các cán bộ công nhân viên các công ty du lịch, khách sạn, nhà hàng….Tác giả nói đúng như chưa đủ. Đúng là nói văn hóa du lịch là nói đến lòng hiếu khách của người Việt: chủ động niềm nở đón khách, tạo cho khách mọi sự dễ dàng (không phiền nhiễu) từ khâu xuất khẩu, đổi tiền, phương tiện đi lại, ăn ở, dẫn khách tham quan, thuyết minh….
Nhưng khi thuyết trình cho du khách về văn hóa dân tộc, các di tích văn hóa, mà không hiểu sâu các di tích văn hóa, không nhiệt tình giảng giải cho du khách thì khó mà chinh phục du khách. Hay như cán bộ công nhân viên khách sạn, nhà hàng không hiểu tập quán của người Hồi giáo, sở thích ăn ở, đi lại của các VIP, các thương gia châu Âu, Mỹ, Nhật…để phục vụ chu đáo thì dễ làm cho lòng tự trọng của khách bị tổn thương.
Như vậy, người làm du lịch phải am hiểu văn hóa ở cả 2 bình diện: một là thấu hiểu cặn kẽ văn hóa dân tộc và các nước trên thế giới mà mình quan tâm, hai là người làm du lịch phải là những người có văn hóa ứng xử cao. Đó là 2 nội dung cơ bản của văn hóa du lịch. Và đó cũng chính là định nghĩa của tác giả Hoàng Anh.
“ Văn hóa du lịch là khai thác văn hóa để làm du lịch và làm du lịch có văn hóa”
Định nghĩa này đáp ứng yêu cầu về hình thức và nội dung: rõ ràng, dễ hiểu, ngắn gọn.