Trần Chung Thuỳ Trang (Văn hoá học khoá 8)
A. Phần mở đầu
1. Lý do chọn đề tài
_ Lý do chủ quan
_ Lý do khách quan
2. Mục đích nghiên cứu: tiếp cận theo góc độ văn hoá học để hiểu sâu hơn về loại hình nghệ thuật này
3. Lịch sử vấn đề
4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
_ Chủ thể: nghệ thuật cải lương
_ Không gian: Nam Bộ
_ Thời gian: từ khi nó ra đời cho đến nay
5. ý nghĩa khoa học và thực tiễn
6. Phương pháp nghiên cứu và tư liệu
_ Phương pháp nghiên cứu: so sánh, lịch sử...
_ Tư liệu: Tìm về bản sắc văn hoá Việt Nam của Trần Ngọc Thêm, 50 năm mê hát của Vương Hồng Sển, Những chặng đường sân khấu của Trương Bỉnh Tòng, Hồi ký tập I, II, III của Trần Văn Khê, Văn hoá với âm nhạc dân tộc của Trần Văn Khê, Sân khấu cải lương Nam Bộ của Đỗ Dũng, Tìm hiểu nghệ thuật cầm ca Việt Nam của Toan Ánh, Tìm hiểu đặc trưng nhạc tài tử và cải lương của Trương Bỉnh Tòng, Ca nhạc và sân khấu cải lương của Tuấn Giang,...
7. Bố cục: gồm 4 chương
CHƯƠNG MỘT: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN
I. NGHỆ THUẬT VÀ NGHỆ THUẬT THANH SẮC
II.CÁC KHÁI NIỆM
Nghệ thuật thanh sắc là nghệ thuật coi trọng hai yếu tố thanh và sắc
"Cải lương" về từ ngữ có nghĩa là cải cách, biến đổi cho tốt hơn, sau người ta ghép hai chữ đầu của hai câu thơ: "Cải cách hát ca theo tiến bộ, Lương truyền tuồng tích sánh văn minh" để chỉ một loại hình nghệ thuật. Vậy nghệ thuật cải lương là một loại hình của nghệ thuật thanh sắc, đặc trưng của người Việt ở Nam Bộ.
Tiểu kết
CHƯƠNG HAI: CÁC GIAI ĐOẠN PHÁT TRIỂN CỦA NGHỆ THUẬT CẢI LƯƠNG
I. Từ năm 1918 đến 1945
1.1. Sự xuất hiện của đàn ca tài tử và ca ra bộ
1.2. Cải lương ra đời
II. Từ năm 1945 đến 1975
III. Từ năm 1975 đến nay
Tiểu kết
CHƯƠNG BA: CÁC ĐAC TRƯNG CỦA NGHỆ THUẬT CẢI LƯƠNG
I. Tính biểu trưng
II. Tính biểu cảm
III. Tính tổng hợp
IV. Tính linh hoạt
CHƯƠNG BỐN: SO SÁNH GIỮA NGHỆ THUẬT CẢI LƯƠNG VỚI CÁC LOẠI HÌNH NGHỆ THUẬT SÂN KHẤU KHÁC Ở VIỆT NAM CŨNG NHƯ NƯỚC NGOÀI
I. So sánh với chèo, hát bội của người Việt, dù-kê, rô-băm của người Khmer , ca kịch của người Hoa ở Việt Nam
II.So sánh với sân khấu truyền thống ở nước ngoài
Tiểu kết
Kết luận
Phụ lục

