VĂN HÓA TÍN NGƯỠNG CỦA NGƯỜI VIỆT Ở AN GIANG
Bài tập môn: Phương pháp nghiên cứu Văn hóa học và Văn hóa trong Khu vực học
Giảng viên: GS.TS. Trần Ngọc Thêm
BÀI TẬP 1:
1. Các cặp phạm trù đối lập:
- Cái thiêng >< cái trần tục
- Tín ngưỡng >< mê tín dị đoan
- Tín ngưỡng truyền thống >< sự giao lưu và tiếp biến văn hóa
2. Đối tượng nghiên cứu: Văn hóa tín ngưỡng của người Việt
3. Kiểm tra đề tài bằng phương pháp dịch lí:
3.1. Tính tương hiện:
- Trong các hoạt động tín ngưỡng có những hình thức biến tướng trở thành mê tín dị đoan. Mê tín dị đoan trở thành một đặc điểm tiêu cực trong hoạt động tín ngưỡng.
- Trong vấn đề tín ngưỡng của người Việt ở An Giang chịu nhiều ảnh hưởng từ các tộc người đồng cư như Hoa, Khmer. Yếu tố tín ngưỡng của người Hoa, Khmer được người Việt tiếp biến với những hình thức mang dáng dấp riêng của mình.
- Tín ngưỡng của người Việt ở An Giang được kế thừa từ truyền thống của tổ tiên trước khi Nam tiến. Quá trình giao lưu và tiếp biến văn hóa làm cho những yếu tố truyền thống trong tín ngưỡng của người Việt ở An Giang bị biến đổi trở nên rất phong phú và đa dạng.
- Trong đời sống hiện đại của người Việt ở An Giang tồn tại nhiều hình thức tín ngưỡng cổ xưa. Những dạng tín ngưỡng chỉ lưu giữ lại những giá trị cốt lỗi của mục đích tính ngưỡng, còn hình thức thực hành tín ngưỡng ngày càng hiện đại hóa.
3.2. Tính tương hóa:
- Niềm tin vào các đấng siêu nhiên được thể hiện qua các hình thức thờ cúng, nhưng nếu quá tin vào một lời sấm truyền nào đó mà làm theo một cách mù quáng không có ý thức dễ dẫn đến mê tín dị đoan.
- Các nghi thức thể hiện yếu tố tâm linh trong một hình thức tín ngưỡng nếu không được thực hiện một cách trang nghiêm hay gượng ép hoặc vụ lợi với mục đích bất chính thì sẽ dẫn đến làm mất đi cái thiêng trong hoạt động tín ngưỡng.
3.3. Tính hướng hòa:
- Mục đích của tín ngưỡng là làm cho đời sống của con người có được chỗ dựa tình thần, chỗ để gởi gắm niềm tin. Do đó, hoạt động tín ngưỡng phải phù hợp với tâm tư, tình cảm, điều kiện cuộc sống của con người, được thực hiện bằng niềm tin với ý thức sáng suốt của con người.
- Một hình thức tín ngưỡng phải thể hiện được cái thiêng của mình, không câu nệ hình thức xa hoa, lãng phí trong hoạt động tín ngưỡng.
BÀI TẬP 2
Phân tích tên đề tài:
Tên đề tài: Văn hóa tín ngưỡng của người Việt ở An Giang
- Các từ khóa: văn hóa tín ngưỡng, người Việt, An Giang
- Cấu trúc ngữ pháp: Văn hóa tín ngưỡng của người Việt (danh từ trung tâm), An Giang (định tố)
- Cấu trúc đề tài:
Giảng viên: GS.TS. Trần Ngọc Thêm
BÀI TẬP 1:
1. Các cặp phạm trù đối lập:
- Cái thiêng >< cái trần tục
- Tín ngưỡng >< mê tín dị đoan
- Tín ngưỡng truyền thống >< sự giao lưu và tiếp biến văn hóa
2. Đối tượng nghiên cứu: Văn hóa tín ngưỡng của người Việt
3. Kiểm tra đề tài bằng phương pháp dịch lí:
3.1. Tính tương hiện:
- Trong các hoạt động tín ngưỡng có những hình thức biến tướng trở thành mê tín dị đoan. Mê tín dị đoan trở thành một đặc điểm tiêu cực trong hoạt động tín ngưỡng.
- Trong vấn đề tín ngưỡng của người Việt ở An Giang chịu nhiều ảnh hưởng từ các tộc người đồng cư như Hoa, Khmer. Yếu tố tín ngưỡng của người Hoa, Khmer được người Việt tiếp biến với những hình thức mang dáng dấp riêng của mình.
- Tín ngưỡng của người Việt ở An Giang được kế thừa từ truyền thống của tổ tiên trước khi Nam tiến. Quá trình giao lưu và tiếp biến văn hóa làm cho những yếu tố truyền thống trong tín ngưỡng của người Việt ở An Giang bị biến đổi trở nên rất phong phú và đa dạng.
- Trong đời sống hiện đại của người Việt ở An Giang tồn tại nhiều hình thức tín ngưỡng cổ xưa. Những dạng tín ngưỡng chỉ lưu giữ lại những giá trị cốt lỗi của mục đích tính ngưỡng, còn hình thức thực hành tín ngưỡng ngày càng hiện đại hóa.
3.2. Tính tương hóa:
- Niềm tin vào các đấng siêu nhiên được thể hiện qua các hình thức thờ cúng, nhưng nếu quá tin vào một lời sấm truyền nào đó mà làm theo một cách mù quáng không có ý thức dễ dẫn đến mê tín dị đoan.
- Các nghi thức thể hiện yếu tố tâm linh trong một hình thức tín ngưỡng nếu không được thực hiện một cách trang nghiêm hay gượng ép hoặc vụ lợi với mục đích bất chính thì sẽ dẫn đến làm mất đi cái thiêng trong hoạt động tín ngưỡng.
3.3. Tính hướng hòa:
- Mục đích của tín ngưỡng là làm cho đời sống của con người có được chỗ dựa tình thần, chỗ để gởi gắm niềm tin. Do đó, hoạt động tín ngưỡng phải phù hợp với tâm tư, tình cảm, điều kiện cuộc sống của con người, được thực hiện bằng niềm tin với ý thức sáng suốt của con người.
- Một hình thức tín ngưỡng phải thể hiện được cái thiêng của mình, không câu nệ hình thức xa hoa, lãng phí trong hoạt động tín ngưỡng.
BÀI TẬP 2
Phân tích tên đề tài:
Tên đề tài: Văn hóa tín ngưỡng của người Việt ở An Giang
- Các từ khóa: văn hóa tín ngưỡng, người Việt, An Giang
- Cấu trúc ngữ pháp: Văn hóa tín ngưỡng của người Việt (danh từ trung tâm), An Giang (định tố)
- Cấu trúc đề tài:





