NGÔN NGỮ TIÊU VONG - VẤN ĐỀ CẦN ĐƯỢC QUAN TÂM

Đây là nơi các thành viên Diễn đàn trao đổi các vấn đề về văn hoá Việt Nam

NGÔN NGỮ TIÊU VONG - VẤN ĐỀ CẦN ĐƯỢC QUAN TÂM

Gửi bàigửi bởi huynhnhan » Chủ nhật 30/03/08 12:38

NGÔN NGỮ VÀ VĂN HÓA
RANDOM_AVATAR
huynhnhan
 
Bài viết: 4
Ngày tham gia: Chủ nhật 03/02/08 13:39
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: NGÔN NGỮ TIÊU VONG - VẤN ĐỀ CẦN ĐƯỢC QUAN TÂM

Gửi bàigửi bởi tecahat » Thứ 6 09/05/08 19:30

Đúng là tiêu vong thật rồi, bởi chỉ có cái "đầu", còn "ruột" đã tiêu vong mất rồi.
Đây là một vấn đề cần quan tâm không chỉ với bạn mà cho tất cả mọi người tham gia điễn đàn này. :roll:
Viết tiếp đi bạn nhé! làm gì kỳ dzậy!
RANDOM_AVATAR
tecahat
 
Bài viết: 58
Ngày tham gia: Thứ 3 06/05/08 23:05
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Re: NGÔN NGỮ TIÊU VONG - VẤN ĐỀ CẦN ĐƯỢC QUAN TÂM

Gửi bàigửi bởi tecahat » Thứ 6 09/05/08 19:41

Chuyện kể rằng:...
Vào những năm 50 thế kỷ 21, lúc bấy giờ tiếng Anh trở thành ngôn ngữ chung để giao dịch của nhân loại.
Tôi và bạn tâm sự, buôn bán, trao đổi...tất tần tật mọi chuyện trên trời dưới đất qua mạng Internet. Tôi không hề nhìn thấy bạn (vì ko sử dụng webcam). Lúc bấy giờ làm sao tôi biết quốc tịch của bạn? Thậm chí khi giáp mặt với nhau, chúng ta đều sử dụng tiếng Anh. Bạn và tôi cùng da vàng tóc đen. Tôi và bạn không biết người đối diện mình là Hàn, Trung Quốc hay VN...
Có lẽ lúc này bản sắc văn hoá sẽ xác định chúng ta là ai, phải không bạn nhỉ?
RANDOM_AVATAR
tecahat
 
Bài viết: 58
Ngày tham gia: Thứ 3 06/05/08 23:05
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Quan hệ Thầy - trò trong văn hoá Việt

Gửi bàigửi bởi trankiemhoang » Thứ 2 26/05/08 19:16

Đề tài ngôn ngữ tiêu vong của huynhnhan chờ hoài nhưng không thấy viết tiếp, vì vậy mình chuyển đề tài khác nhé, mời các bạn tham gia.
QUAN HỆ THẦY - TRÒ QUA TỤC NGỮ NGƯỜI VIỆT
Phan Hoa Lý

Nhiều ý kiến cho rằng, Việt Nam là một đất nước có truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo. Ấy thế nhưng khi khảo sát Kho tàng tục ngữ người Việt, (gồm 16.098 câu) chúng tôi chỉ tìm được 20 câu tục ngữ phản ánh quan hệ thầy – trò (20/16.098, chiếm 0,12% - một tỉ lệ rất nhỏ). phải chăng, đây là một mâu thuẩn?
Để có thể lí giải được điều này, trước hết, chúng ta hãy tìm hiểu nội dung của những câu tục ngữ đó.
Tục ngữ khẳng định vai trò quan trọng của người thầy:
-Không thày đố mầy làm nên.
Đó là vai trò truyền thụ kiến thức, dạy dỗ học trò. Không có thầy thì khó có thể làm nên sự nghiệp:
-Dốt kia thì phải cậy thầy, vụng kia cậy thợ thì mày làm nên.
-Dốt nát tìm thầy, bóng bẩy tìm thợ.
Chịu khó học hỏi, ghi tạc lời thầy thì sẽ mau chóng nên người. Sự hiểu biết sẽ giúp ta tự tin trong cuộc sống, không hpải khúm núm, sợ sệt kẻ khác:
-Lạy lục khúm núm không bằng ghi tạc lời thầy.
Và người thầy thì luôn mong muốn học trò của mình giỏi giang:
-Cha muốn cho con hay, thầy muốn cho trò khá.
Ở đây, cũng cần bàn rõ nghĩa của hai khái niệm thầy, trò. Không phải cứ có lớp học, có người giảng bài, có người mang sách vở tới ngồi nghe, ghi chép mới là thầy – trò. Khổng Tử nói: “Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư yên” (nghĩa là: Ba người cùng đi ắt có thầy ta ở đó). Điều đó có nghĩa là trường học ấy có thể có mặt ở bất cứ nơi đâu: trên đường đi, trên đồng ruộng, khi giao tiếp, làm lụng... Khi có người truyền cho ta những hiểu biết, những kinh nghiệm hay cách thức làm một việc gì đó cũng là khi có thầy và trò.
Người thầy có vai trò quan trọng như vậy nên nhân dân ta rất kính trọng thầy:
-Nhứt nhựt vi sư (Một ngày cũng là thầy)
-Nhất tự vi sư, bán tự vi sư
(Một chữ cúng là thầy, nữa chữ cũng là thầy)
-Một chữ nên thầy.
-Một chữ nên thầy, một ngày nên nghĩa.
-Có thờ thầy mới được làm thầy.
-Trọng thầy mới được làm thầy.
-Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.
-Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.
Tuy nhiên, cũng có lúc sự kính trọng này có pha thêm một chút vui đùa:
-Muốn sang thì bắc cầu ô
Muốn con hay chữ gả cô cho thầy.
Thầy là người có công dạy dỗ, truyền đạt kiến thức cho trò. Bởi vậy, mà học trò phải biết ơn thầy, ứng xử với thầy phải đúng theo lễ giáo:
-Tiên học lễ, hậu học văn.
(Trước học lễ giáo, sau mới học kiến thức)
-Mồng một tết cha, mồng ba tết thầy.
Có thầy, có bạn là một môi trường học tập thuận lợi. Với môi trường đó, người học trò nào chịu khó học hành ắt sẽ thành công:
-Ở đây gần bạn gần thầy, có công mài sắt có ngày nên kim.
-Trâu kén cỏ trâu gầy, trò kén thầy trò dốt.
Tuy nhiên, không chỉ học ở thầy mà còn phải học cả bạn bè:
-Học sư bất như học hữu.
(Học thầy chẳng tầy học bạn)
Như vậy, qua khảo sát Kho tàng tục ngữ người Việt, chúng ta thấy, người bình dân xưa không quan tâm nhiều đến người thầy, đến việc học cũng như quan hệ thầy trò. So với các vấn đề khác như kinh nghiệm lao động sản xuất, chăn nuôi, quan hệ gia đình... chủ đề này được đề cập với tỉ lệ rất nhỏ (0,12%). Điều này có thể lí giải được bởi Việt Nam là một nước nông nghiệp, hơn 90% dân số là nông dân. Dưới thời phong kiến, số người được đi học rất ít. Việc học hành là mối quan tâm của thiểu số, bởi vậy, tục ngữ ít đề cập đến đề tài này. Mặc dù vậy, qua khảo sát chùm tục ngữ phản ánh quan hệ thầy – trò, chúng ta có thể thấy: tuy rằng số lượng tục ngữ thuộc chủ đề này rấy nhỏ nhưng nội dung mà nó phản ánh hầu hết theo xu hướng tích cực. Đó là kính trọng, lòng biết ơn người thầy, sự khuyên nhủ học trò phải gắng sức học hành và biết lễ nghĩa, là đạo lý của học trò đối với thầy.
Sưu tầm.
RANDOM_AVATAR
trankiemhoang
 
Bài viết: 58
Ngày tham gia: Thứ 5 07/06/07 18:38
Cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần


Quay về Văn hóa Việt Nam

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách