1. Các cặp đối lập:
Nông thôn > < Thành thị
Đóng >< Mở
Âm tính >< Dương tính hơn
Bảo tồn >< Phát triển
Văn hóa >< Văn minh
Không phải trung tâm KTCTXH >< Trung tâm KTCTXH
2. Tính tương hiện
Tên gọi TPHCM được chính thức xuất hiện từ tháng 7 năm 1976, thay thế cho tên gọi của vùng đất Sài Gòn – Chợ Lớn. Nếu xét về lịch sử dân tộc, vùng đất Sài Gòn - TPHCM ngày nay cũng như vùng Nam bộ được xem là vùng đất mới, trong quá trình di cư, khẩn hoang xuống phía Nam, cư dân người Việt ở miền Bắc, miền Trung đã định cư và sinh sống ở vùng đất này, kết hợp cùng với các cư dân bản địa là người Khơme tạo thành sự đa dạng về thành phần tộc người, một sự đa dạng trong thống nhất.
Trong giai đoạn thực dân Pháp xâm lược, Sài Gòn được xem là hòn ngọc viễn đông, một Paris phương Đông. Người Pháp đem vào vùng đất này sự văn minh đô thị cũng như những nét văn hóa phương Tây. Cho nên không thể phủ nhận vai trò của người Pháp trong việc tạo hình nên nét văn hóa TPHCM ngày nay. Kể từ khi đất nước bắt đầu giai đoạn mở cửa, TPHCM cũng chuyển mình phát triển, và cho đến ngày nay trở thành một trong hai trung tâm kinh tế chính trị hành chính xã hội lớn nhất nước. Điều đó đồng nghĩa với việc luồng dân cư từ nơi khác, đặc biệt là từ những vùng nông thôn đến vùng đất này để tìm kiếm cơ hội việc làm, cơ hội học tập ngày càng nhiều. Họ mang theo hành trình vào TP cuộc sống, nếp nghĩ quen thuộc từ vùng thôn quê. Do đó có thể nói, văn hóa đô thị TPHCM là một sự đa dạng vùng miền trong thống nhất. Cuộc sống của cư dân thành phố vừa mang tính đô thị nhưng hòa lẫn trong đó là nét mộc mạc, bình dị từ nông thôn, từ vùng quê của những người con xa xứ.
3. Tính tương hóa: Đô thị quá hóa nông thôn.
Ngày nay , khi cuộc sống phát triển quá nhanh ở TP này, một bộ phận dân cư đã quyết định di chuyển ra ngoại thành, hoặc những vùng quê để sinh sống. Số lượng người di chuyển từ thành thị về nông thôn đa số là những người trung niên, những người đã về hưu. Họ đã gắn chặt và cống hiến sức lực tuổi trẻ của mình để lao động vất vả ở nơi phồn hoa đô hội, thì giờ đây khi không còn lao động vất vả nữa, họ trở về với nông thôn để tìm kiếm sự yên bình, tĩnh lặng trong tâm hồn, rời khỏi cuộc sống đô thị nhiều phức tạp.
4. Tính hướng hòa: khuynh hướng cân bằng
Ta có thể lấy một ví dụ trong lĩnh vực ẩm thực ở thành phố HCM như sau: Càng ngày càng nhiều các quán ăn, nhà hàng mọc lên và hầu hết các quán ăn ngày nay có xu hướng quay trở về nông thôn. Điều đó được thể hiện qua món ăn (đa số là đặc sản của một vùng miền nào đó), cách đặt tên quán , trang trí, vật liệu (bàn ghế, chén dĩa…)
VD: Món ăn : bún đậu mắm tôm, món nướng Nam Bộ, cá kèo Sóc Trăng…
Tên quán: Chị Ba, Nam Bộ, làng nướng…
Vật liệu: sử dụng vật liệu tự nhiên như tre, nứa, dừa, cọ…
Trang trí với bụi tre, cánh đồng lúa…
đều mang ảnh hưởng từ nông thôn, thay thế cho cơn sốt môt thời những quán ăn máy lạnh, đóng hộp, đồ ăn kiểu tây phương, hình ảnh những gánh hàng, nón lá, lúa… được tận dụng để trang trí khiến cho không gian ẩm thực của TPHCM dần dần có diện mạo mới.
Như vậy có thể thấy , khi con người đã tận hưởng cuộc sống đô thị đến một mức độ nào đó đều muốn quay lại, tìm về những nét quê mộc mạc chân chất và bình dị. Không có những thiết bị hiện đại, máy móc, họ quay lại với nhữg thứ tự nhiên nhưng gần gũi , gắn bó với cuộc sống nông thôn nông nghiệp.
Trong ngôi nhà của mình, cư dân đô thị nói chung và cư dân TPHCM nói riêng đều có xu hướng mang thiên nhiên vào trong nhà mình, đặc biệt là những nét đặc trưng của vùng nông thôn như vườn cây nhỏ, cây cảnh chim cảnh, tiểu cảnh với hòn non bộ và nước chảy róc rách… Điều này không chỉ thể hiện sự gợi nhớ, hướng về quê nhà nông thôn, mà còn là sự hướng về tự nhiên, giúp con người giảm căng thẳng mệt mỏi trong XH vốn rất phức tạp của một đô thị trung tâm
p/s: Mọi ngưới giúp em với ạh , em chân thành thặc cảm ơn
