*Bài tập thực hành 6: (Chỉnh sửa)-Chọn một khái niệm cơ bản (chìa khoá) trong đề tài NC của mình:
-Định nghĩa và trình bày theo 7 bước
-Lập sơ đồ định nghĩa.
Bài làm:
Định nghĩa “Người Chăm ở An Giang”:1-Tìm các định nghĩa hiện có:
Vì không tìm được định nghĩa cụ thể về “Người Chăm ở An Giang” nên chúng ta dựa vào các khái niệm về dân tộc Chăm và người Chăm ở các địa phương để khái quát và đưa ra khái niệm về “dân tộc Chăm ở An Giang”.
-Đào Thị Thanh Hương, 2006, Vai trò phụ nữ Chăm trong đời sống gia đình ở tỉnh Ninh Thuận (nghiên cứu trường hợp ở huyện Ninh Hải) (luận văn thạc sĩ), 140 trang:
Dân tộc chăm là một trong 54 dân tộc thiểu số ở Việt Nam, thuộc hệ ngôn ngữ Austronesian (thuộc nhóm ngôn ngữ Malayo- Ploynesian). Tiếng nói của họ rất gần gũi với các dân tộc Raglai, Churu, Giarai và ê đê. Đây là cư dân bản địa thuộc loại hình nhân chủng Indonesia đã định cư lâu đời trên lãnh thổ Việt Nam ngày nay. Do quá trình biến động của lịch sử, cộng đồng người Chăm ngày nay chỉ còn thu hẹp ở vùng Nam Trung bộ Việt Nam, tập trung chủ yếu ở khu vực tỉnh Ninh Thuận và Bình Thuận. Ngoài ra, còn có một số ít người Chăm cư trú rải rác ở các tỉnh Bình Định, Phú Yên, Đồng Nai, Tp. HCM, An Giang, Tây Ninh.
-http://www.thefreedictionary.com/cham:
Chams a member of a people of Indonesian stock living in Cambodia and central Vietnam
Chăm là bộ phận của cư dân Nam đảo sống tại Campuchia và miền Trung Việt Nam
-Huỳnh Ngọc Thu, 2002, Hiện trạng KT-XH của người Chăm tại TP.HCM (luận văn thạc sĩ), 110 trang:
Người Chăm TP.HCM thuộc ngữ hệ Nam Đảo (Malayo- polinésia). Họ là bộ phận của cộng đồng người Chăm ở Việt Nam.
-Lê Nguyễn Minh Tấn, 2005, Hệ thống thân tộc, hôn nhân và gia đình của người Chăm ở Tây Ninh (nghiên cứu trường hợp ở xã Suối Dây, huyện Tân Châu) (luận văn thạc sĩ), 131 trang:
Người Chăm ở Tây Ninh là một bộ phận của người Chăm ở Việt Nam. Họ là cư dân thuộc ngữ hệ Nam Đảo (Malayo- polinésia). Người Chăm ở Tây Ninh không phải là những cư dân bản địa, sinh sống lâu đời ở Tây Ninh, mà vốn có cùng nguồn gốc với người Chăm ở khu vực Trung bộ, là con cháu của cư dân Champa cổ.
2-Phân tích từng định nghĩa:

3-Phân loại các định nghĩa, phân loại những nét nghĩa chung có thể tiếp thu, những nét đặc trưng sai/ thiếu cần bổ sung, sữa chữa:
Chúng ta dựa vào các khái niệm về dân tộc Chăm và người Chăm ở TP.HCM và người Chăm ở Tây Ninh để khái quát và đưa ra khái niệm về “dân tộc Chăm ở An Giang”.
Xét 4 khái niệm trên ta thấy có đặc trưng giống: Người Chăm là cư dân thuộc hệ ngôn ngữ Nam Đảo (Malayo- Ploynesian).
Theo đặc trưng loài: Người Chăm ở các địa phương là một bộ phận của người Chăm Việt Nam.
Xét thấy hợp lý và có thể tiếp thu để định nghĩa người chăm ở An Giang.
Tóm lại ta tiếp thu:
Đặc trưng giống là: tộc người thuộc hệ ngôn ngữ Nam Đảo( Malayo-ploynesian);
Đặc trưng loài là: là một bộ phận của người Chăm Việt Nam;
Ngoài ra ta cần bổ sung đặc trưng loài để khu biệt khái niệm dân tộc Chăm An Giang:
+Theo tôn giáo Islam
+Sinh sống tập trung chủ yếu ở thị xã Tân Châu và các huyện An Phú, Phú Tân, Châu Thành của tỉnh An Giang
4-Tìm các cách sử dụng khái niệm hiện hành, đối chiếu với kết quả ở bước 3 để điều chỉnh, bổ sung các đặc trưng cùng nội dung cụ thể của chúng:
-Ở An Giang hiện có hơn một vạn người Chăm. Họ cùng ngữ hệ với người -Chăm miền trung, có một số người nói và nghe được tiếng Khmer. Họ sống tập trung thành những ấp (puk) hay liên ấp xen kẽ những làng của người Kinh, từ biên giới Việt Nam - Cambodia, rải rác, chạy dài theo sông Hậu Giang và sông Khánh Bình chảy xuống hợp ở Tam Giang thị xã Châu Đốc, rồi đổ xuống xã Khánh Hòa, huyện Châu Phú (An Giang).
-Nhóm Chăm Nam Bộ bao gồm những người Chăm sinh sống chủ yếu ở An Giang, thành phố Hồ Chí Minh và một số tỉnh Đông Nam Bộ; tổng số khoảng 26.700 người, cư trú ở các tỉnh như: TP. Hồ Chí Minh, Đồng Nai, Tây Ninh, An Giang, Kiên Giang, Bình Dương, Bình Phước,... trong đó tập trung chủ yếu ở An Giang và thành phố Hồ Chí Minh. Người Chăm ở đây có cùng nguồn gốc với người Chăm Hroi và người Chăm ở Ninh Thuận - Bình Thuận, nhưng do nguyên nhân lịch sử, nhiều người Chăm đã rời Việt Nam đến các nước như Campuchia, Thái Lan, Malaysia vào những thế kỷ trước. Từ cuối thế kỷ thứ XVIII đến đầu thế kỷ thứ XX, một bộ phận người Chăm ở Campuchia mâu thuẫn với người Khmer bản địa và sự ngược đãi của chính quyền Campuchia nên đã tìm về cư trú ở An Giang và Tây Ninh tạo nên cộng đồng người Chăm ở hai tỉnh này. Những năm sau đó, một bộ phận nhỏ người Chăm này chuyển đến một số tỉnh khác ở Nam Bộ để sinh sống.
5-Xác định đặc trưng giống (khái niệm rộng hơn cùng loại):
Là tộc người thuộc hệ ngôn ngữ Nam đảo (Malayo-ploynesian);
6-Xác định đặc trưng loài (khu biệt khái niệm được định nghĩa với những khái niệm khác cùng bậc):
-Là một bộ phận của người Chăm Việt Nam (phân biệt với Chăm Campuchia, Chăm Thái lan, Chăm Malay...).
-Theo tôn giáo Islam (phân biệt với Chăm theo Bà-la-môn ở miền trung).
-Sinh sống tập trung chủ yếu ở thị xã Tân Châu và các huyện An Phú, Phú Tân, Châu Thành của tỉnh An Giang (phân biệt với Chăm islam ở TP.HCM và các tỉnh miền Tây Nam Bộ).
Định nghĩa sơ bộ:
“Người Chăm ở An Giang là tộc người thuộc ngữ hệ Nam Đảo (Malayo-ploynesian), là một bộ phận của người Chăm Việt Nam, theo tôn giáo Islam, sinh sống tập trung chủ yếu ở thị xã Tân Châu và các huyện An Phú, Phú Tân, Châu Thành của tỉnh An Giang”.
7-Sơ đồ kiểm tra việc đáp ứng yêu cầu về hình thức, nội dung của định nghĩa để chỉnh sửa lại:

-Cụm từ “là một bộ phận” sửa thành “là bộ phận”.
-Cụm từ “sinh sống tập trung chủ yếu ở thị xã Tân Châu và các huyện An Phú, Phú Tân, Châu Thành của tỉnh An Giang” hơi dư, sửa lại “sinh sống tập trung chủ yếu ở thị xã Tân Châu và các huyện An Phú, Phú Tân, Châu Thành”.
Định nghĩa cuối:
“Người Chăm ở An Giang là tộc người thuộc ngữ hệ Nam Đảo (Malayo-ploynesian), là bộ phận của người Chăm Việt Nam, theo tôn giáo Islam, sinh sống tập trung chủ yếu ở thị xã Tân Châu và các huyện An Phú, Phú Tân, Châu Thành”.