Chào toanhthu, LG thú thật là mới "nghiên cứu...qua" chứ chưa nghiên cứu...kỹ nên không biết góp ý thế này có làm bạn buồn không? thông cảm nhé, vì chúng ta đang vào thời điểm "nước lên tận cổ rồi" nhảy không kịp nữa. Tuy vậy nhưng đọc bài tập 8 của anhthu mình không thể...câm nín lâu hơn được nữa!
Phải nói rằng anhthu đầu tư rất kỹ cho bài tập mình, làm "bằng cả trái tim" mừ! nhưng say sưa quá nhiều khi làm cho "nhiễu sóng" luôn rùi.
có 3 nội dung cần trao đổi với anhthu.
Thứ nhất: về bảng 1 (bài tập 8 thui nhé)
Theo mình, anhthu không nên đem nhiều các yếu tố chung mà tất cả mọi người đều đã biết về phương Tây và Việt Nam ví dụ như:
Lối sống, môi trường sống,.... nên tập trung vào những tiếu chí chính mà qua đó làm nổi bật sự khác nhau của người Việt Nam và người Phương Tây tương ứng với LH VH Trọng tĩnh và trọng động.
Ví dụ đi vào các vấn đề như: Phương Tây trọng lợi, trọng hiệu quả; phương Đông: Trọng danh, trọng thể diện --> vì trọng danh, trọng thể diện (mặt trái của nó là sĩ diện hảo) nên Phương Đông sợ thanh danh của mình có thể bị "bôi nhọ" khi hạ mình xin lỗi.
Phương Tây trọng lợi, trọng hiệu quả nên việc gì chưa cần biết đúng sai, làm người khác vui (sẽ có lợi cho mình) thì làm trước --> dễ xin lỗi.
Một nét nữa, người Việt Nam trọng quan hệ, tính cộng đồng, nhất là tính ...làng xã còn bị nhiễm rất nặng chính vì thế nên làng trên xóm dưới biết nhau, hiểu tính nhau hết rồi nên nói lời xin lỗi là khách sáo. (không cần nói lời xin lỗi lúc đó vẫn giải quyết được vấn đề)
còn phương tây, đô thị, trọng cá nhân gần nhà chẳng biết ai là ai chính vì thế không xin lỗi sẽ trở thành bất lịch sự (không xin lỗi lúc đụng chuyện là..có chuyện á)
còn nữa, người Việt: âm tính, hướng nội --> rụt rè khi giao tiếp với người lạ, các ngôn từ khó buột ra khỏi miệng trong đó có hai chữ "xin lỗi" vậy nên góp phần làm nên sự ít xin lỗi.
Người phương Tây, dương tính, hướng ngoại quá quen với việc tiếp xúc người lạ---> ngôn từ cũng vì thế mà dễ dàng bộ lộ --> xin lỗi nhiều hơn. Có gì cứ tiếp tục ...kể thêm hiiiii. Đến đây thì tạm khái quát được rùi: VH Trọng Động (Phương Tây), Trọng tĩnh (phương Đông),
Thứ 2: LG đồng ý với anhthu là loại hình hóa văn hóa rất tương đối nhưng tương đối theo kiểu khác chứ không phải tương đối như anhthu ví dụ. anhthu ví dụ rằng
"Chẳng hạn, so sánh văn hóa xin lỗi người Việt giữa người sống trên bờ và người sống ở chợ nổi sẽ có kết quả khác." hãy hiểu một cách "thoáng hơn" thì loại hình không chỉ là 3,4 nhóm như GS Thêm phân loại: trọng tĩnh, trọng động,... mà đó là cách phân loại từng nhóm theo những đặc trưng chung, trong đó có một tiêu chí mà từ đó làm nổi bật và chi phối tất cả các yếu tố thì chúng ta mang phương pháp loại hình đi so sánh bất cứ chỗ nào cũng cho ta sự thú vị hết quan trọng là tiêu chí ta đưa ra. Nhớ nghen tiêu chí, tiêu chí và tiêu chí.
Ví dụ như chợ nổi và ..chợ khô: xét về tính động thì chợ nổi "động" hơn chợ khô,.... từ đó khái quát xem thử cái gì (đằng sau nó chi phối tất thảy chúng) nên khi dùng phương pháp này ta xem xét kỹ mục đích mình muốn tìm cái gì?
Thứ 3: cái bảng thứ 2 của bài tập 8 của anhthu rất chi là khó hình dung (ít nhất là đối với LG). Với lại, thận trọng khi phát ngôn đi cô "bút sa gà chết" đấy. Làm gì có chuyện Mỹ
"tiếp tục đi thôn tính các nước khác" nói bậy công an vào bắt bi giờ. heeee