Theo anh Thanh, lần nào đến khám ở bệnh viện này, anh cũng bị đám cò mồi quấy nhiễu. Biết anh là bệnh nhân, lần đầu, chúng yêu cầu anh xuống xe máy, bảo cứ đứng đấy sẽ có người lấy số thứ tự khám bệnh. "Khi tôi kiên quyết bảo muốn vào bệnh viện thì hai ba thanh niên khác cùng lúc xuất hiện, to tiếng. Vất vả lắm tôi mới thoát khỏi vòng vây", anh Thanh kể.
1. Xét hiện tượng cò mồi ở bệnh viện trên tọa độ (C – K - T)
Chủ thể: - Những tên cò mồi.
- Những bệnh nhân.
Thời gian: Cả ngày và đêm ( ban ngày là chủ yếu).
Không gian: Cổng các bệnh viện hoặc những con đường gần bệnh viện.
2. Tính giá trị của hiện tượng cò mồi
Đối với chủ thể là cò mồi: Có giá trị đó là công việc kiếm tiền để sinh sống.
Đối với chủ thể là bệnh nhân: là phi giá trị vì họ không những bị mất tiền mà còn không chữa được bệnh và còn bị quấy nhiễu, lăng mạ.
3. Bình diện yếu tố:
Tính nhân sinh: Có tính nhân sinh, vì đây là hoạt động của con người.
Tính lịch sử: Có khả năng bắt đầu xuất hiện khi kinh tế tư nhân phát triển.
Tính hệ thống: Hiện tượng này không có tính hệ thống. Không phải là tập hợp các giá trị ( nó chỉ có giá trị đối với cò mồi). Nó chỉ là những hoạt động riêng lẻ của những cá nhân lười suy nghĩ nhưng muốn kiếm tiền nhanh thông qua hoạt động lừa đảo của mình.
Vậy nhìn nhận hiện tượng cò mồi ở bệnh viện xét trên hệ tọa độ: chủ thể văn hóa, không gian văn hóa và thời gian văn hóa, tính hệ thống, tính lịch sử( chưa rõ). Mặc dù có tính nhân sinh. Nhưng hiện tượng này như đã nói ở trên nó không có giá trị văn hóa. Bởi vì nó chỉ có giá trị là mang lại lợi nhuận cho chủ thể (cò mồi), còn đối với chủ thể (bệnh nhân) thì không có giá trị vì họ vừa bị mất tiền, vừa không chữa được bệnh lại còn bị căng thẳng về tâm lý. Bởi vậy hiện tượng cò mồi là không có giá trị với xã hội. Một sự vật hiện tượng do con người tạo ra mà thiếu tính giá trị thì đó là hiện tượng phi văn hóa.
Tôi xin được tạm kết luận đây không phải là hiện tượng văn hóa. Nhưng hiện tượng này được đặt vào diện nào của phi văn hóa
Rất mong được trao đổi cùng các bạn!

