BÀI TẬP 2: ĐỊNH VỊ ĐỐI TƯỢNG VÀ LẬP ĐỀ CƯƠNG CHI TIẾT CHO ĐỀ TÀI ĐÃ CHỌN
TÊN ĐỀ TÀI
TÍNH DUNG HỢP CỦA ISLAM GIÁO TRONG CỘNG ĐỒNG CHĂM Ở VIỆT NAM
1. ĐỊNH VỊ ĐỐI TƯỢNG
Đối tượng: Tính dung hợp thông qua cái nhìn từ văn hóa nhận thức, tổ chức và ứng xử.
Phạm vi nghiên cứu:
• Chủ thể: cộng đồng người Chăm.
• Không gian: vùng Nam Bộ - Nam Trung Bộ lãnh thổ Việt Nam (nơi cộng đồng Chăm cư trú).
• Thời gian: từ khi Islam giáo du nhập cho đến nay.
2. ĐỀ CƯƠNG CHI TIẾT
Mục lục
Phần dẫn nhập
1. Lý do chọn đề tài
Islam giáo tôn giáo lớn thứ 2 trên thế giới, nguồn gốc Trung Đông nhưng phát triền mạnh ở khu vực Đông Nam Á, hiện nay cộng đồng Islam giáo lớn mạnh và mang nhiều màu sắc chính trị, gắn liền với các vấn đề về chủ nghĩa cực đoan và chủ nghĩa khủng bố.
Ở Việt Nam, tín đồ Islam giáo không đông, đại đa số cộng đồng Chăm theo Islam giáo và góp phần làm giàu bản sắc văn hóa dân tộc. Tuy nhiên trong bối cảnh toàn cầu hóa, các vấn đề giao lưu tiếp biến văn hóa qua con đường tôn giáo cũng được rộng mở, tình hình quốc tế và trong nước gắn liền nhau, do đó Islam giáo ở Việt Nam là một vấn đề cần được quan tâm và nghiên cứu để có những chính sách phù hợp nhằm lưu giữ và phát huy giá trị bản sắc dân tộc.
2. Mục đích nghiên cứu
Hướng đến tìm hiểu những biểu hiện của tính dung hợp Islam giáo trong cộng đồng người Chăm.
3. Lịch sử nghiên cứu vấn đề
Trước đây đạo Islam chưa được quan tâm nghiên cứu nhiều, sau sự kiện 11/09/2001 ở Mỹ đạo Islam được cả thế giới quan tâm. Nhiều công trình nghiên cứu trong và ngoài nước được thực hiện.
Ở Việt Nam, nhiều công trình nghiên cứu và bài viết về đạo Islam ở góc độ tôn giáo, văn hóa, kinh tế và chính trị được công bố. Tiêu biểu là các tác giả như Lương Ninh với “Đạo Hồi với người Chăm ở Việt Nam”, Nguyễn Bình với “Bước đầu tìm hiểu Islam”, TS. Phú Văn Hẳn chủ biên tập sách 18 bài nghiên cứu về đời sống văn hóa người Chăm trong đó có nhiều bài viết về Islam trong cộng đồng Chăm nhưng chủ yếu nghiên cứu tập trung người Chăm ở TP.Hồ Chí Minh.
Nhìn chung các đề tài và bài viết mang tính chất khái quát về đạo Islam, hoặc đi sâu nghiên cứu giáo lý giáo luật hoặc trên phương diện chính trị, hoặc nghiên cứu cộng đồng Chăm ở một địa phương cụ thể.
4. Ý nghĩa khoa học và thực tiễn
Góp phần hiểu rõ về văn hóa Islam giáo trong cộng đồng Chăm nói riêng và văn hóa cộng đồng Chăm nói chung.
5. Phương pháp nghiên cứu
• Phương pháp tổng hợp – phân tích: dựa vào đặc trưng của cộng đồng Chăm để lý giải tính dung hợp Islam giáo.
• Phương pháp so sánh: làm rõ khác biệt nội bộ vùng miền (Nam Trung Bộ - Nam Bộ) và ở các quốc gia Islam giáo lân cận (Indonesia, Malaysia)
6. Bố cục luận văn
Ngoài phần dẫn luận, kết luận và tài liệu tham khảo, đề tài được chia thành 3 chương sau:
Chương 1: khái quát các vấn đề liên quan, cơ sở nền tảng để tập trung nghiên cứu
Chương 2: làm rõ tính dung hợp thông qua những biểu hiện trong tư tưởng, tín ngưỡng, cụ thể hơn là trong giáo hội và các nghi lễ truyền thống.
Chương 3: làm rõ tính dung hợp qua biểu hiện trong các vấn đề về nhu cầu ăn mặc ở và giao lưu với cộng đồng khác.
Chương I: Cơ sở lý luận và thực tiễn1.1 Sơ lược về Islam giáo
1.2 Cộng đồng Chăm và quá trình du nhập Islam giáo
1.2.1 Sơ lược về cộng đồng Chăm
1.2.2 Quá trình du nhập Islam giáo vào cộng đồng Chăm
1.3 Khái quát tính dung hợp
Chương II: Tính dung hợp trong văn hóa nhận thức và tổ chức 2.1 Dung hợp trong văn hóa nhận thức
2.1.1 Dung hợp tín ngưỡng bản địa
2.1.2 Dung hợp tư tưởng đạo Bà La Môn giáo
2.2 Dung hợp trong văn hóa tổ chức
2.2.1 Giáo hội
2.2.2 Lễ hội
Chương III: Tính dung hợp trong văn hóa ứng xử3.1 Dung hợp trong văn hóa ứng xử với môi trường tự nhiên
3.1.1 Ẩm thực
3.1.2 Trang phục
3.1.3 Nhà ở
3.2 Dung hợp trong văn hóa ứng xử với môi trường xã hội
3.2.1 Giao lưu các vùng miền trong nước (Nam Bộ, Nam Trung Bộ)
3.2.2 Giao lưu quốc tế Đông Nam Á (với cộng đồng Islam giáo ở các nước Indonexia, Malaysia)
Kết luận